Trời vẫn còn mưa, nhưng không to lắm vẫn có thể đi được. Tôi dắt xe đi ra ngoài ăn cơm. Đi không xa lắm để tìm thấy một chỗ ngồi lí tưởng ven đường. Lúc này cũng khuya nữa, hầu như các cửa hàng đều đóng cửa, để lại một khoảng vỉa hè đủ cho những quán ăn đêm. Cái cảm giác ngồi một mình một góc với cái tâm trạng của một thằng không việc, không tiền, không tình đầy thất vọng nhìn người qua đường hối hả trong cơn mưa nhẹ đúng là khó mà nói thành lời. Có cái gì đó nó đau đau, nó mặn chát.
Bất giác để ý tới những người xung quanh, họ bận rộn với công việc, họ vội vàng làm mọi thứ để kết thúc một ngày. Chắc cũng không có ai rảnh rỗi như tôi ngồi đây ngắm sự đời. Rồi tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về những thứ xa xôi khác.
Và một câu hỏi: những người leo núi lỡ có rơi xuống thì tại núi quá khó hay tại người ta không đủ sức ?
Bất giác để ý tới những người xung quanh, họ bận rộn với công việc, họ vội vàng làm mọi thứ để kết thúc một ngày. Chắc cũng không có ai rảnh rỗi như tôi ngồi đây ngắm sự đời. Rồi tôi nghĩ về gia đình, nghĩ về những thứ xa xôi khác.
Và một câu hỏi: những người leo núi lỡ có rơi xuống thì tại núi quá khó hay tại người ta không đủ sức ?

