Ai cũng thích những người chủ động, tôi cũng thế. Chủ động trong công việc, cuộc sống, tình yêu, tình bạn...
Ngày còn học cấp 3, thằng bạn khá thân của tôi, lớn hơn tôi một tuổi dù học hành không được xuất sắc nhưng hắn lại mà một người khiến người khác cảm thấy rất muốn ở bên cạnh vì hắn luôn có những suy nghĩ kì lạ, luôn chủ động làm những thứ yêu thích, luôn chủ động rủ nhau đi chơi. Người chủ động luôn khiến người khác có cảm giác an tâm, thích thú khi đi cùng.
Tôi có một anh bạn cùng học trở nên thân thiết từ những ngày đầu ĐH, mà sự khởi đầu ấy bắt đầu từ một phòng lab khi anh bạn đó rủ tôi làm thành một nhóm làm bài tập. Cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều khi bắt đầu có mqh đó là đến giờ thực tại đã chứng tỏ giá trị to lớn của nó. Nếu ngày đó a bạn ấy không mở lời đề nghị thì mọi chuyện ngày nay sẽ theo một hướng khác.
Thế nhưng không phải sự chủ động nào cũng thành công, có thể người tôi chủ động làm quen không phải người tốt, không phải người hợp với tôi (cái này gặp nhiều vãi luôn - kiểu như chả thấy cam quýt đâu mà chỉ toàn chanh leo). Tuy nhiên chả sao cả, chơi một thời gian không hợp thì thôi bỏ đi, hơn nữa mỗi lần như vậy khả năng đánh giá con người qua bề ngoài tiến bộ rõ rệt (những người ngoại hình giống nhau thường có tính giống nhau - cái này tôi đã thấy và trải rất nhiều lần rồi - không thể đánh giá qua bề ngoài nhưng ngoài giống thì trong giống).
Thực ra đến giờ tôi vẫn chưa có được kĩ năng này. Nhất là việc làm quen người mới. Một phần do bản thân ngang bướng không thích nhờ vả hay cầu cạnh người khác, một phần do bản thân không chịu hòa đồng với đám đông. Tuy nhiên vì thế mà cuộc sống chả có gì đặc biệt do những mối quan hệ hạn hẹp, nghèo nàn :(.
Tôi rất thích cách mà người phương Tây là làm bạn với nhau kiểu như lúc mới gặp chỉ cần nói xin chào rồi: "Tớ là Lisa - Còn tớ là Jack" đấy vậy là họ có thể trở thành bạn và nói chuyện với nhau. Còn ở ta, ghét nói chuyện với người lạ, ngồi với nhau có thế nào cũng im lặng chứ không thèm mở lời. Điều này bố tôi rất giỏi tại đi đâu ông cũng có thể bắt chuyện làm quen với người khác vậy mà tôi thì chả được thừa hưởng tí gì .... hoặc cũng có thể do toàn gặp phải cái gì đâu nên chả muốn gặp nữa.
-----
Mục tiêu
Vì tôi rất thích ai đó có gì đó phá cách, nổi bật trong đám đông, có thể là cách ăn mặc, có thể là cách hành xử hay nói chuyện nên nếu gặp những đối tượng này tôi nhất định sẽ tới kết bạn. Ai cũng nghĩ giữa hai người xa lạ rất khó có mqh, nhưng đó là lúc chưa quen. Quen rồi sẽ khác thôi.
Ngày còn học cấp 3, thằng bạn khá thân của tôi, lớn hơn tôi một tuổi dù học hành không được xuất sắc nhưng hắn lại mà một người khiến người khác cảm thấy rất muốn ở bên cạnh vì hắn luôn có những suy nghĩ kì lạ, luôn chủ động làm những thứ yêu thích, luôn chủ động rủ nhau đi chơi. Người chủ động luôn khiến người khác có cảm giác an tâm, thích thú khi đi cùng.
Tôi có một anh bạn cùng học trở nên thân thiết từ những ngày đầu ĐH, mà sự khởi đầu ấy bắt đầu từ một phòng lab khi anh bạn đó rủ tôi làm thành một nhóm làm bài tập. Cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều khi bắt đầu có mqh đó là đến giờ thực tại đã chứng tỏ giá trị to lớn của nó. Nếu ngày đó a bạn ấy không mở lời đề nghị thì mọi chuyện ngày nay sẽ theo một hướng khác.
Thế nhưng không phải sự chủ động nào cũng thành công, có thể người tôi chủ động làm quen không phải người tốt, không phải người hợp với tôi (cái này gặp nhiều vãi luôn - kiểu như chả thấy cam quýt đâu mà chỉ toàn chanh leo). Tuy nhiên chả sao cả, chơi một thời gian không hợp thì thôi bỏ đi, hơn nữa mỗi lần như vậy khả năng đánh giá con người qua bề ngoài tiến bộ rõ rệt (những người ngoại hình giống nhau thường có tính giống nhau - cái này tôi đã thấy và trải rất nhiều lần rồi - không thể đánh giá qua bề ngoài nhưng ngoài giống thì trong giống).
Thực ra đến giờ tôi vẫn chưa có được kĩ năng này. Nhất là việc làm quen người mới. Một phần do bản thân ngang bướng không thích nhờ vả hay cầu cạnh người khác, một phần do bản thân không chịu hòa đồng với đám đông. Tuy nhiên vì thế mà cuộc sống chả có gì đặc biệt do những mối quan hệ hạn hẹp, nghèo nàn :(.
Tôi rất thích cách mà người phương Tây là làm bạn với nhau kiểu như lúc mới gặp chỉ cần nói xin chào rồi: "Tớ là Lisa - Còn tớ là Jack" đấy vậy là họ có thể trở thành bạn và nói chuyện với nhau. Còn ở ta, ghét nói chuyện với người lạ, ngồi với nhau có thế nào cũng im lặng chứ không thèm mở lời. Điều này bố tôi rất giỏi tại đi đâu ông cũng có thể bắt chuyện làm quen với người khác vậy mà tôi thì chả được thừa hưởng tí gì .... hoặc cũng có thể do toàn gặp phải cái gì đâu nên chả muốn gặp nữa.
-----
Mục tiêu
Vì tôi rất thích ai đó có gì đó phá cách, nổi bật trong đám đông, có thể là cách ăn mặc, có thể là cách hành xử hay nói chuyện nên nếu gặp những đối tượng này tôi nhất định sẽ tới kết bạn. Ai cũng nghĩ giữa hai người xa lạ rất khó có mqh, nhưng đó là lúc chưa quen. Quen rồi sẽ khác thôi.
No comments:
Post a Comment