Showing posts with label inspiration. Show all posts
Showing posts with label inspiration. Show all posts

Câu chuyện của những người quản lí 2019 - 2020

Những năm trước đây hầu như mỗi năm mình sẽ có một vài người mà mình ngưỡng mộ về phong cách, cách nói chuyện, cách lãnh đạo. Trước đây thì có mấy a Nguyễn Ngọc Điệp, Shark Phú... thì nay có thêm a Tài thế giới di động.

Cái hay nhất là trao quyền, rất giống với phong cách công ty mình đang làm.


Sự khác biệt



Bữa xem qua cái video phỏng vấn ông tủ lạnh của voz thấy có mấy câu chiêm nghiệm rất hay:

Bạn là ngôi sao bạn đeo đồng hồ vài trăm đô, giày vài chục đô thì người ta cũng nghĩ nó có giá trị vài ngàn đô 
Bạn là người bình  thường thì có xài hàng hiệu, hàng đắt tiền thì ngừoi ta vẫn nghĩ nó là đồ bình thường.

Khi bạn còn chưa chín chắn, ăn nói chưa đủ tinh tế, chưa đủ hiểu đời thì bạn có đeo, mặc thứ gì trên người cũng không làm tăng nhiều giá trị cho bạn, mà giá trị là ở bản thân con người 

Suy nghĩ hay hành động

100 con cá đều nghĩ, nhưng chỉ có 1 con vượt qua.
100 người biết, thì chỉ có 1 người làm  

Lấp đầy suy nghĩ bằng những ý tưởng

Thế giới ngày một khác xưa, ngày một thay đổi nhiều hơn.
Nhưng con người lúc nào cũng trong cái guồng máy giống nhau.
Lớn lên, đi học, đi làm, kiếm tiền nuôi bản thân, chăm lo cho gia đình, cho sở thích ... Khi ngừng lại thì lại chả còn gì cả. Do đó cứ như một con robot, một cái máy biết suy nghĩ và làm.
Nếu không làm giàu bản thân bằng những ý tưởng, những sự tò mò, sự khao khát khám phá thì bản thân ngày nào cũng như ngày nào.
Muốn thay đổi mọi thứ, muốn cuộc sống có được những trải nghiệm mới mẻ thì chắc chắn phải bắt đầu từ những suy nghĩ.

Bản thân giờ mỗi ngày mới bắt đầu cũng cố gắng lấp đầy bằng những ý tưởng mới, cố gắng khơi dậy sự tò mò, kích thích bản thân vươn tới.


GIó nổi

Đó là tên một bộ phim mà mình tình cờ bit được. Phim cũng không phải là quá xuất sắc nhưng có nhiều chi tiết khiến mình suy nghĩ nhiều hơn về cuộc sống.

Cậu bé trong bộ phim ấy khiến ngừoi xem cảm thấy lạc quan vào cuộc sống hơn. Sống hết mình với hiện tại bao gồm tất cả mọi thứ. Công việc, tình cảm, những hoàn cảnh và tình huống liên tục xảy ra.



Cái cách cậu ấy yêu người con gái của mình, cách họ dành tình cảm cho nhau thấy xúc động lắm.

Cái hình ảnh câu ấy vội vàng lao ra khỏi bàn làm việc khi nghe tin người yêu bị ốm đủ thấy được họ dành tình cảm cho nhau như thế nào.

Cái hình ảnh ám ảnh mình nhất vần là lúc cậu lên tàu về thăm người yêu bị ốm. Một mình ngồi nơi cuối toa tàu, vẫn bản vẽ, vẫn cây viết. Cậu đang cố gắng hoàn thành bản thiết kế của mình. Rồi những giọt nước mắt cứ tự nhiên rơi như không trên bản vẽ ấy. Người xem có cảm giác như cậu ấy còn không biết điều đó.

 Tình cảm yêu thương con ngừoi ta dành cho nhau thật tuyệt vời làm sao. Trong lòng người ta yêu nhau thương nhau rất sâu đậm. Nhưng cuộc sống là cuộc sống, việc vẫn cần phải làm, không phải cứ lo lắng mọi lúc cho người khác là quan tâm. Không, quan tâm đó là khi người khác cần mình vẫn ở đó và là chỗ dựa cho họ. Thì dù có chuyện gì xảy ra đó vẫn là điều hạnh phúc nhất. 

Những câu nói nghiền ngẫm

Bạn có thể có mọi thứ nhưng không thể cùng lúc có được mọi thứ.
- Mọi thứ nên được từng bước hoàn thành, rồi một ngày bạn cũng sẽ có tất cả thôi.

Những thứ tự nhiên diễn ra lúc nào cũng là đẹp nhất
 - Một bức hình chụp vội, ko ai nghĩ sẽ đẹp. Những chuyện xảy ra vội vàng không ai nghĩ nó sẽ là kỉ niệm.

Phải thấy được, để ý được những thứ mà người khác không thấy được.
- Muốn khác biệt tất nhiên phải khác người khác.



 

Khổ luyện

Muốn thành công hơn 100 người khác tất nhiên bạn phải nỗ lực gấp trăm lần
Muốn thành công sớm hơn 100 người khác tất nhiên bạn phải làm mọi thứ nhanh hơn người khác
Muốn hiểu biết hơn 100 người khác dĩ nhiên phải học nhanh hơn người khác
Muốn khiến 100 người nể phục và đồng hành thì phải có những thứ họ k có

Lao động chính là thứ khiến con người ta giỏi hơn, tốt hơn, giàu có hơn, trưởng thành hơn, gần nhau hơn. Thực hành nhiều hơn, tạo dựng nhiều hơn để mang lại những thành tựu lớn lao. Chưa bao giờ cho phép bản thân trở nên lười biếng. Tuổi trẻ là lúc để bản thân phấn đấu, để trưởng thành. Tuổi trẻ không phải là lúc dành mọi thời gian  cho  sự  tận hưởng, cho những nhàn nhã của bản thân. 

Để trở thành người giỏi nhất trong lĩnh vực của bạn

Hai điều tôi tâm đắc nhất  rút ra được khi đọc vài bài viết trên mạng là:

- Perfect practice
Để giỏi nó không đơn giản chỉ là thực hành, còn cần một sự nỗ lực không ngừng, cả sự nhiệt huyết đam mê sự hoàn thiện trong đó. Ví dụ thay vì chỉ thực hành làng nhàng, hời hợt trong một năm để thành thạo một kĩ năng gì đó thì hãy kết thúc nó trong vài tháng, vài tuần bằng cách gồng lên và làm hết mình. Áp lực, thời gian, khó khăn sẽ tôi luyện con người chúng ta. Đó cũng là một cách chứng tỏ ta có thể trở thành người giỏi nhất. Người giỏi phải có khả năng học mọi thứ nhanh và thành thạo hơn bất cứ ai. Không cần biết tất cả nhưng nếu cần sẽ biết rất nhanh

- Modeling
Bắt chước ai đó để giỏi hơn. Đôi lúc có vài người sẽ nâng cái tôi lên cao hơn tất cả rồi tự tin nói rằng tôi sẽ có cách của tôi. Nhưng hãy cẩn thận vì nếu muốn vượt trội theo cách của riêng mình thì chí ít cũng phải đạt được điều gì đó. Nếu tự mò mẫm, biết bao giờ mới có thể vươn lên. Giống như người ta đi máy bay rồi mà mình vẫn còn đi bộ vậy. Muốn đi nhanh, đi xa, và giỏi nhất bắt buộc ta phải biết rút ngắn lại khoảng cách với những người đi trước. Và cách tốt nhất là bắt chước họ trước khi ta có thể tự mình làm theo cách riêng. Hãy cứ dẹp cái tôi đi, có ai quan tâm đến nó đâu.




Đôi lúc cũng cần có chút động lực








Mọi thứ đều cần luyện tập, dù là bất kì kĩ năng nào: thể chất hay trí tuệ.

Con đường khó đi

Ta thường ghét khó, ngại khó, sợ khó. Cuộc sống thì chưa bao giờ như những gì ta tưởng tượng. Đôi lúc tôi cũng thế, nhiều lúc tưởng chừng muốn gục ngã, muốn rẽ ngang trước những nỗi sợ hãi, chán nản. Cái cảm giác đầu như muốn nổ tung, không muốn suy nghĩ bất kì điều gì nữa hay thường trực những lúc như vậy.


Nhưng chính những lúc ấy con người ta mạnh mẽ nhất, nỗ lực nhất. Nếu chỉ muốn quay đầu lui lại, chỉ muốn thoát khỏi những rắc rối và áp lực ấy thì những lần sau cũng lại như vậy như một thói quen. Đối mặt không hẳn không thể, chỉ cần một chút kiên nhẫn, một chút nỗ lực có thể vượt qua những khoảng thời gian khó khăn ấy.

Và đôi khi vì một ai đó, vì một lời hứa, vì một trách nhiệm mà con người ta có thể làm tất cả. Ở đâu đó trên mạng hay sách nào đó luôn khuyên người ta sống cứ sống hết mình, cứ theo đuổi những thứ tốt nhất cho bản thân. Nhưng tất cả chỉ là lý thuyết, giống như một form nhập liệu không điều kiện. Thực tế chúng ta sống không chỉ là vì bản thân. Còn rất nhiều thứ quanh ta, mà ta cần hướng tới làm cho mọi thứ xung quanh tốt hơn dù là con người hay những thứ ngoài lề.

Be so good they can’t ignore you

Hãy trở nên quá tuyệt vời, quá giỏi để người ta không thể không để ý tới bạn.
Tình cờ đọc được câu này ở một vài blog và thực sự nó đã trở thành một động lực mạnh mẽ cho tôi. Cuộc sống đầy rẫy những cạnh tranh. Hồi nhỏ không nghĩ sẽ có ngày lăn lộn như thế này. Cứ nghĩ an phận với cuộc sống vốn có. Nhưng rồi dần dần một ngày kia có quá nhiều yếu tố tác động cũng như có một số thứ mà khiến bản thân không thể dừng lại được, phải lao về phía trước, phải rèn luyện cho bản thân trở nên sắc bén, giỏi giang thì mới có thể đứng vững trong xã hội.

Bây giờ khi đang quay cuồng với rất nhiều thứ, tập trung cho một hành trình, một cuộc đối mặt, tôi mới nhận ra thực sự bản thân mình không đến nỗi nào, tuy không xuất chúng kiểu thần đồng, bác học hay siêu nhân nhưng với khao khát, với sự nỗ lực thực sự  và sự tập trung tôi tin bản thân có thể tạo nên những điều lớn lao.

Hãy cứ làm hết mình có thể, vì nếu mình không như vậy thì thời gian vẫn cứ qua đi. Một lần sợ là một lần đánh mất cơ hội.


Động lực giữ được bao lâu?

Với tôi thì còn tùy thuộc và thời điểm, có những buổi sáng uể oải không muốn ngóc đầu dậy và rồi ngủ nướng tới tận trưa. Có những đêm hôm khuya khoắt chợt nghĩ ra cái gì rồi bật dậy lên ý tưởng (nhiều lắm nhưng chưa thực hiện được cái nào) và ngồi tới sáng. Có thời điểm chỉ vài tiếng tập trung đã làm được hết mọi thứ bù lại có lúc cả tuần không làm xong việc.

image from google

Khi có đủ các nguồn lực để làm mọi thứ thì điều quan trọng tiếp theo chính là động lực. Đó là một thứ rất khó nói mà mỗi người đều có cách cảm nhận riêng. Đại loại như là khi ngồi vào bàn làm việc là có làm ngay mọi thứ, làm xong được tất cả những thứ mong muốn trong ngày mà vẫn không cảm thấy uể oải, buồn ngủ hay chán đời chẳng hạn.

Giữ động lực khó thế nào?
 Rất khó ấy chứ. Ngày hôm trước tôi ngồi mường tượng về một tương lai tốt đẹp, về những thứ mình sẽ làm được và tự nhủ bản thân phải cố gắng luyện tập ngay từ bây giờ. Ấy thế mà ngay sau đó vài ngày đâu lại vào đấy, lại chán, lại không muốn làm gì cả.

Thứ làm mất động lực

Sự phức tạp và độ khó của vấn đề
- Ai cũng bảo hãy nghĩ đơn giản cho đời nó vui - xạo quá, nghĩ đơn giản thì không thể giải quyết được vấn đề phức tạp. Chỉ là nên học cách làm nhiều, chia nhỏ, hỏi, đọc, tìm kiếm, hiểu và tìm cả những thứ liên quan. Thì dần dần đầu óc tự minh mẫn theo quán tính.

Sự do dự, không làm ngay
- Thông thường những thứ đã do dự không làm thì lần muốn làm tiếp theo e là rất lâu nữa. Chỉ cần muốn hãy làm ngay. Người ta thường bảo những thứ hay ho thường đến bất ngờ.

Tập trung quá vào một thứ
- Khi thấy ức chế quá, hãy chuyển qua làm việc khác. Một lúc nào đó hãy quay lại. Hãy nhớ ngày xưa đi thi đã làm như thế nào - câu dễ làm trước, khó làm sau. Bạn phải thoát được những thứ đang kéo bạn lại bằng cách này hay cách kia, nhưng phải làm bằng mọi giá. Thời buổi này chậm là sẽ bị thay thế. Vì cái người ta quan tâm luôn luôn là kết quả và thời gian.

Cảm thấy thất vọng vì bản thân không tài năng
- Tôi có bí kíp là cứ làm thật nhiều, vì dù có thông minh hay không thì qua thời gian, qua tích lũy, qua kinh nghiệm sẽ khiến mỗi người trở nên thông thạo về một khía cạnh nào đó. Giỏi thì tốt, không giỏi thì càng phải luyện tập nhiều.

Cảm thấy bị áp lực vì quá nhiều việc
- Hãy chia nhỏ, và hoàn thành từng ít một. Nhắm thấy cái nào làm được thì làm luôn, cứ sau mỗi việc hoàn thành được thì trong lòng sẽ thấy hân hoan mà làm tiếp các việc khác.

Muốn quá nhiều, nghĩ quá nhiều, đọc quá nhiều
- Lòng tham con người là thế cái gì cũng muốn làm ngay, nhưng thực tế thì không bao giờ như vậy. Càng nghĩ về nhiều thứ, càng muốn làm nhiều thứ thì tâm trạng trờ nên càng rối bời, đầu óc sẽ một mỏi. Chi bằng lúc đã làm thì đừng nghĩ gì cả, tập trung vào một thứ cho xong, rồi hãng nghĩ đến những thứ khác. Thà làm được một thứ bình thường còn hơn cả tỷ thứ to lớn mà dở dang.

Cảm thấy thất vọng vì bản thân khiếm khuyết
- Chắc tại chưa gặp nhiều thôi, hãy đi ra ngoài hãy đi tới những nơi có thể và quan sát, rồi ta sẽ thấy được người ta ai cũng có khiếm khuyết cả, chỉ là biết cách làm mờ nó đi thôi.

Xem mấy thứ vớ vẩn chả liên quan đến mình
- Ngôn tình, phim ảnh, tin lá cải, showbiz... Đời mà cứ đi lo chuyện thiên hạ thì mình bao giờ mới khá lên được.






Bộ phim ám ảnh

image from google


Trong một lần tình cờ tìm hiểu về Jack Ma có biết thêm thông tin rằng ông rất thích xem bộ phim Forest Gump, thậm chí đã xem nó tới 10 lần. Tôi tự hỏi chắc có gì đó đặc biệt và dĩ nhiên cũng đã xem nó để có đúng như ông ấy cảm nhận không.



Sau khi xem thì tôi cũng hiểu vì sao ông lại thích nó. Một câu chuyện về một con người, một cuộc đời và chứa đựng rất nhiều cảm xúc trong đó.

Tôi khuyên mọi người nên xem nó khi chán, khi thất vọng, khi muốn từ bỏ hay khi khao khát để thành công.


-----
Một số phim khác:

Bố già học việc
Up in the air
TOP 10 INSPIRATIONAL MOVIES 2016/17
Top 10 Movies That Make You Feel Grateful
The Theory of Everything
 



Bài học từ CEO NGuyễn Ngọc Điệp

Trước đây đã từng xem qua rồi cũng học được nhiều nhưng lần xem lại lần thứ hai này lại ngộ ra thêm nhiều thứ.


Để làm được thứ mình muốn thì không cần đợi đến lúc học đủ mọi thứ hay nắm trong tay số tài sản nhất định. Ngày xưa tôi có rất nhiều đam mê, dự định muốn thực hiện và tự nhủ khi mình có được tiền mình sẽ có thể thực hiện nó. Thế nhưng khi trong tay có cả chục triệu vẫn loay hoay chả biết làm gì. Thế nên hãy làm mọi thứ có thể với thực trạng hiện tại, đừng đợi.

Lười biếng là thứ đáng sợ nhất, chưa lúc nào tôi thấy nó nặng nề như thế này, dẫu biết rằng mọi thành công đều phải đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt thế nhưng để bỏ được cái tật lười thì không phải dễ. Mọi ý tưởng, mọi hành động chỉ có kết qủa khi bắt tay vào làm. Nếu hôm nay đã do dự không làm thì ngày cũng sẽ vậy. Thời điểm tốt nhất để trồng cây là cách đây 20 năm. Lần thứ hai tốt nhất là bây giờ.

Có ý tưởng thì làm ngay chứ đừng mất thời gian chuẩn bị, vừa làm vừa phát triển; ngay đến Ebay, Facebook...cũng không bắt đầu bằng những kế hoach vĩ đại mà chỉ với những ý tưởng nhỏ. Ai cũng có thể nghĩ ra ý tưởng giống mình. Họ thành công vì họ dám làm trước mình. Trước đây tôi đã từng nghĩ về website tổng hợp những toplist trong nhiều lĩnh vực, tuy nhiên vì nhiều do dự mà tôi không bắt tay vào làm. Cho đến nay sau 2 năm đã xuất hiện một website tương tự trên thị trường và đang phát triển rất tốt. 

Khi nghe về chuyện anh thuê những người rất giỏi, bằng cấp cao ở bên Anh, Mỹ về quản lí những người, những team đã đồng cam cộng khổ từ những ngày đầu thì không khí trong công ty trở nên nặng nề. Ở Việt Nam khác với phương Tây,  những người đã cùng đồng hành với nhau thường có tình có nghĩa. Họ theo bạn, làm cho bạn chưa chắc vì tiền, mà vì cái tình. Khi anh Điệp làm như vậy họ cho rằng anh không còn quan tâm họ, cho rằng anh phản bội họ. Thế nên anh cho rằng muốn lên vị trí cao thì phải làm tự vị trí thấp nhất, phải đạt được càng nhiều thành tựu mới khiến người khác bỏ phiếu để theo mình. Không ai tin mình khi mình cứ tự đắc rằng mình giỏi và thông minh nhưng không có thành tích gì cả.

Ai cũng muốn giàu có, ai cũng muốn thành công nhưng lại ngại thay đổi. Mỗi ngày thì làm gì? Vào express đọc, lên facebook, chém gió trên webtretho, xem youtube rồi lại xem youtube... bỏ bê công việc, không tập trung vào công việc dần dần đâm chán nản, mất niềm tin vào bản thân mất niềm tin vào công việc, vào công ty và cuối cùng là chẳng làm gì được. Thực ra chính tôi cũng đang rơi vào tình trạng này, nếu không tập trung vào công việc hiện tại thì sẽ rất dễ nản chí dẫn đến nhiều hệ lụy liên quan. Những ý tưởng, hoài bão, ước muốn đều rất mơ hồ nếu nó không được chuyển hóa thành những công việc cụ thể.

Cộng hưởng, đó là sự kết hợp của nhiều yếu tố tạo nên sự sắc bén và sức mạnh của một người tại một thời điểm nào đó. Một người đọc 1 cuốn sách, 5 cuốn sách không có gì đặc biệt nhưng họ đọc đến cuốn thứ 10 thì lúc đó mọi kiến thức liên quan với nhau, cộng hưởng với nhau tạo cho họ khả năng suy xét, giải quyết vấn đề hơn gấp 100 lần người thường. Cũng như nhiều người kết hợp với nhau sẽ tạo nên những mối quan hệ kép, những khả năng kép. Trong cuộc sống chúng ta không nên coi thường bất cứ điều gì nhỏ nhặt, mọi thứ ta làm sẽ tích lũy và đợi đến khi kết hợp được với những yếu tố khác để tạo một sự bứt phá.

Ref:
10 Rules Of Sam Walton
Khát Vọng Làm Chủ CEO Nguyễn Ngọc Điệp 
CEO Nguyễn Ngọc Điệp : " Tôi tin người trẻ ! " - Young Manager Project

Managing Director KMS nói gì?

Số là thằng bạn tôi đăng kí tham quan công ty KMS nhưng mà nó có việc bận nên tôi đi giùm. Thế là tình cờ được biết ông MD của KMS. Ông này nếu mới gặp chắc không ai nghĩ là MD, có một phong cách rất giản dị, gần gũi cái này rất thật chứ không như một số CEO chỉ cố tỏ ra như vậy. Giọng nói trầm ấm nói rất hay không lan man dài dòng.

https://www.facebook.com/viethungnguyen


Trong buổi nói chuyện giao lưu với sinh viên, ô chia sẻ về cuộc sống, về việc tạo công ty. Ông sinh năm 1977 (ít hơn bố mình mấy tuổi mà trông còn rất trẻ - bố mình cũng trẻ nữa) học BK hình như là chuyên Toán, còn được giải tin học trẻ toàn quốc gì đó. Nhưng sau đó ông có học lập trình thì phải (cái này tôi không rõ nhưng ông nói trước khi thành lập công ty thì ông cũng là lập trình viên). Bố ông là chủ tịch tỉnh ở ngoài Bắc gì đó, nhưng mà ông không muốn dựa vào bố mình nên vào Nam làm việc. Sau nhiều năm sau đó ông cũng đi làm trong phần mềm. Ông nói nợ gì đó gần 600 triệu, lúc ấy chả nghĩ gì chỉ biết đi làm hết mình để có tiền trả nợ. Cho đến năm 29 ông rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần (cái này giới trẻ lâu lâu lại bị kiểu như không muốn đi làm. không muốn làm theo ý người khác, thích tự do mà vẫn có tiền) ông cứ ở nhà suốt ngày, không đi làm. Thế rồi gặp một người mentor của ông nói rằng hãy học MBA vì lúc trẻ tinh thần còn minh mẫn mới học được, chứ già rồi thì học không còn vô nữa, thế là ông theo học MBA (tại trường Harvard ABC gì đó ở Việt Nam nhưng người giảng dạy là mấy giáo sư bên Havard bay qua dạy) ngay trong năm 29 tuổi. Học phí cũng không hề rẻ nhưng ông nói ông sẵn sàng đầu tư. Công ty KMS cũng trong thời gian này bắt đầu hình thành. Hiện tại đã đạt con số 500 người và đang muốn lên đến 1000 trong thời gian tới.

Ông chia sẻ về việc đọc sách có lợi như thế nào. Trước đó ông cũng không thích đọc nhưng bị ảnh hưởng bởi một bà giáo sư bên Mỹ nói rằng nếu muốn có được bằng master thì có 2 lựa chọn là: đến các trường nổi tiếng bên Mỹ hoặc đọc 14 cuốn sách về lĩnh vực đó. Ông nói ông đã thử và thấy nó đúng (tôi cũng k thấy đúng lắm - nhưng sẽ thử). Tuy nhiên ông cũng nói rằng đọc phải áp dụng được, làm được chứ bằng không sẽ vô ích, tốn thời gian.

Ông chia sẻ về việc sự tinh tế trong giao tiếp. Ông nói sinh viên CNTT có một thiệt thòi rất lớn so với dân kinh tế. Dân IT mới ra trường lương cao vời vợi, kinh tế thì vật vã mới xin được việc, lương bèo. Nhưng một thời gian sau bọn kinh tế thu nhập sẽ tăng đều và nhanh, còn IT sẽ dậm chân tại chỗ hoặc tăng rất chậm, thử hỏi ai lợi hơn? Và cái thiệt thòi ở đây chính là số lượng nữ theo học IT quá ít, mà nữ thường rất khéo và tinh tế trong giao tiếp, lúc mềm mỏng lúc cứng rắn, bọn con trai kinh tế hàng ngày tiếp xúc với nữ nên sẽ học được rất nhiều. Nên chúng nó khôn hơn, mồm mép hơn trai IT. Chính điểm này khiến cho việc phát triển sự nghiệp của trai kinh tế dễ dàng hơn nhờ vào các mối quan hệ xã hội. Ông cũng thừa nhận khả năng giao tiếp của ông cũng được vợ truyền cho rất nhiều, vì vợ ông là dân marketing. Ông nói đó là một may mắn lớn trong đời.

Về chuyện làm việc cho startup hay cho công ty lớn thì ông nói: Người ta cứ nghĩ làm cho startup sẽ học hỏi được nhiều nhưng thực ra mọi thứ của startup giống như là đang trên con đường thử nghiệm, chứ không phải cái mà đã sống trong môi trường thực tế, thế nên những thứ học được chưa chắc đã là thứ có thể giúp ích cho mình sau này (tôi mới chỉ làm cho startup chưa có cơ hội làm cty lớn nên cũng không rõ có phải thế không - nhưng sẽ thử)

Tóm lại chỉ là sự tình cờ được biết tới ô nhưng lại giúp tôi biết thêm, hiểu thêm nhiều thứ. Như chuyện thỉnh thoảng tôi cũng bị khủng hoảng chuyện nghề nghiệp, lo lắng tương lai chưa biết thế nào dù mới chỉ 22. Nhưng ô dù đã 29 vẫn còn gặp chuyện đó thì tôi thấy mình không nên lo lắng quá nhiều. Cứ làm hết mình ở hiện tại là được.



Khả năng

Vì sao bản thân tiến bộ mỗi ngày lại quan trọng?

Công việc không phải là thứ giúp bạn kiếm tiền. Năng lực của bản thân mới là đòn bẩy của bạn. Vì cho dù có mất việc nhưng nếu có năng lực bạn vẫn có thể tìm được việc khác. Nếu cứ dựa vào công việc mà sống thì có ngày cũng phải lang thang ngoài đường. Việc thì phụ thuộc người ta, có thì làm không có thì người ta cũng chả mướn bạn làm gì.

Dù có đi làm gì thì cũng cốt sao cho nâng cao được cái trình của bản thân lên. Công việc hiện tại có thể kiếm được tiền nhưng muốn có được nhiều thứ lâu dài thì phải đầu tư bản thân. Năm sau ngoại ngữ phải giỏi hơn năm trước, năm trước biết một thì năm sau phải biết mười. Kĩ năng thì rèn cho thuần thục, nhạy bén hơn người khác. Kiến thức thì phải bổ sung dần cho rộng ra và sâu vô. Hỏi cho nhiều để trí tuệ thêm thông thái. Không thể có kiểu làm cho xong việc, lấy được tiền thế là hạnh phúc. Năm sau người ta không dùng tới những cái kĩ năng đó nữa thì vứt.

Thế mới thấy ở đời ai chăm chút bản thân cho trẻ khỏe, đầu óc minh mẫn, trí tuệ vượt xa mọi người thì cuộc sống tất sẽ sáng ngời hơn là những người ngày ngày chăm chút cho công việc, lúc nào cũng nỗ lực hết mình vì công việc.

Công việc ư, cứ làm hết mình, nhưng nếu không khiến bản thân biết thêm điều gì, tốt cho mình sau này thì bỏ đi. Mình còn trẻ thì cứ tung tăng mà lựa chọn cứ sao phải gò bó với những thứ không mang lại giá trị cho bản thân.

Không biết người ta nghĩ mình thế nào nhỉ?

Tôi lo ai đó xung quanh thấy mình có vẻ ngoài không đẹp, mỗi cử chỉ, hành động của tôi đều rất cẩn thận vì tôi sợ làm điều gì khiến người khác không hài lòng hay những câu nói vô tình bất cần, những câu trả lời ngớ ngẩn. Dần dần tôi bị quên đi bản thân mình muốn gì, Quá quan tâm đến cách người ta nghĩ về mình nên bản thân chả còn gì gọi là khác biệt chả có gì gọi là cá tính. Lúc cần thiết lại không làm ngay, lỡ rồi lại thấy tiếc. Bây giờ tôi cũng không biết mình có còn đang là mình nữa không, hay một ai khác mà đến tôi cũng chả hiểu được.

Thực tế thường phũ phàng, tôi có công việc người khác cũng vậy. Quá nhiều thứ để người ta lo. Việc tôi lo người ta nghĩ về mình như thế nào cũng chả có ý nghĩa gì. Những gì đọng lại trong suy nghĩ người khác về bạn đơn giản là một người mà họ biết (trừ những mối quan hệ thân thiết), những thứ khác sẽ mờ nhạt đi. Đây là theo trải nghiệm từ chính bản thân tôi cũng qua các mối quan hệ xã hội xung quanh mình.

Vậy nên chỉ cần không làm gì quá lố bịch, ảnh hưởng tới người khác thì cần gì phải bận tâm người ta nghĩ gì về mình. Cái quan trọng nhất là thứ mình muốn làm và muốn có được. Chỉ khi nào dập được cái những suy nghĩ kiểu vậy mới tự tin mà hành động.

Và nếu như mặt tôi dày thêm chút nữa có lẽ cuộc sống đã thay đổi rất nhiều.

Thích thì làm thôi

Những con số

Bị vùi trong đống công việc
Bị quá tải vì cuộc sống quá bận rộn

Tôi cảm thấy như bị bỏ lại sau tất cả vì chưa làm được gì. Ước mơ của tôi quá lớn, có hàng nghìn thứ tôi nghĩ ra mà người ta có thể cho đó là hoang đường. Tôi không sợ những nghi ngờ của người khác cho đến lúc chính bản thân tôi bắt đầu hoài nghi. Khi mà gặp khó khăn khi ấy tôi không biết mình đang ở đâu trong cái dự định mà tôi đã vạch ra, tôi cần cố gắng bao nhiêu nữa, cần làm những gì nữa. Liệu rằng mình có đang ở gần đích đến hay vẫn dậm chân ở vạch xuất phát. Tất cả khiến tôi ngồi lại và suy nghĩ.

Một kế hoạch lớn nhưng không có gì chắc chắn để thành công thì nó cũng trở thành mơ mộng hão huyền.

Thay vào đó một kế hoạch với chi tiết những gì cần đạt được theo từng giai đoạn mới thực sự tốt. Cái chúng ta cần là những con số chính xác. Tôi muốn viết được 100 bài vào tháng 5; vậy từ giờ đến lúc đó còn bao nhiêu thời gian, tôi sẽ viết cái gì, mỗi ngày tôi sẽ viết bao nhiêu bài... Tôi muốn kiếm 100 triệu trong năm nay; thời gian còn lại là bao nhiêu tháng, tôi cần làm công việc gì, mỗi ngày kiếm được bao nhiêu, mỗi tháng thu nhập ra sao... Tôi muốn thành thạo tiếng Trung trong 5 tháng; làm sao tôi biết hết các từ vựng, ngữ pháp, mỗi ngày cần bao nhiêu tiếng nghe, đọc; cuối mỗi tuần tổng kết xem đã biết được bao nhiêu để tuần sau cải thiện...

Thường thì cái cảm giác đạt được cái gì đó cụ thể mà tự mình đặt ra sẽ khiến con người ta trở nên vui vẻ, thỏa mãn và sung sức. Đây chính là động lực là năng lượng nuôi dưỡng cho ước mơ.

Vậy nên tôi sẽ thiết lập mục tiêu bằng những con số chứ không phải bằng những lời mô tả đầy hoa mỹ, hào nhoáng.

----
Ref: cafe.biz

N+1 things to do in 2017

1. Reading 200 book
2. Summary content and post to blog 10 books at least
3. Earn $5000
4. Go to a new place

Tản mạn mấy thứ mới trên mạng tháng 5

2 kênh youtube mới biết  - Kênh mới public của một cặp đôi đi săn đồng hồ ( watch hunting), thấy khá bánh cuốn và hài hước. Chủ yếu cách gia...