Một vòng Sài Gòn - Part 1

Đôi khi không có việc gì làm xách đi một vòng thành phố xem người ta làm ăn thế nào tiện thể ngắm những em chân dài xinh đẹp cũng là một thú vui tao nhã.

Ngày xưa chỉ biết buổi tối ở đoạn Hai Bà Trưng, Nguyễn Du gần quận 1 rất đẹp vào buổi tối và có rất người người đẹp đi lại ở khu này. Thế nhưng nay qua đoạn Sư Vạn Hạnh nối dài thì quan niệm xưa thay đổi. Con gái ở khu vực này mới thực sự là đẹp và nhiều. Mà thấy đa số là sinh viên vì còn rất trẻ, nếu đi qua rồi chắc cứ muốn đi lòng vòng mãi. Nhưng vẫn chưa hiểu vì sao, có thể do gần các trường đại học. Khu này thực sự rất tấp nập rất nhiều quán cafe, cửa hàng nhưng là về ăn uống chứ không quá nhiều cửa hàng buôn bán như: quần áo, đồ dùng...

Khu đường Thành Thái giao Tô Hiến Thành thấy có rất nhiều cửa hàng dụng cụ Y tế, nằm san sát nhau.

Cuối đường Phan Xích Long hướng về quận 1 có một đoạn đường nằm ngang, cũng dài khoảng mấy km nhưng còn tấp nập hơn khu Phan Xích Long vì chỗ này thực sự là nơi dành cho ăn uống. Đủ các thể loại ăn uống, nhậu, không có nhà hàng sang trọng chủ yếu là các quán vừa và nhỏ.

Còn tiếp...

Những dealine của cuộc đời

Tôi cảm thấy vui vì những ngày tháng sinh đã được nếm trải cảm giác của những deadline dồn dập, đến nỗi thậm chí coi nó là ác mộng. Thực ra nếu suy nghĩ thì việc tại sao giảng viên lại đưa ra deadline thì thấy rất có ích cho sinh viên. Mỗi deadline có thể là vài giờ, vài tuần, hay thậm chí vài tháng... nó đem lại cho ta cảm giác bị gò bó, áp lực. Đôi khi phải xoay sở với nhiều tình huống các nhau, có lúc dở khóc dở cười vì mọi thứ không như mình nghĩ. Thế nhưng ra ngoài đi làm rồi thì thấy chính những áp lực về thời gian ấy giúp con người ta hoàn thành được mọi việc theo kế hoạch. Không áp lực thì không có nỗ lực.

image from google


Nhìn lại những deadline mình đã trải qua, tôi tự nhủ không biết có bao nhiêu cái đã hoàn thành, chỉ biết là đã có rất nhiều cái dở dang, không thể hoàn thành, không thể đáp ứng, có lúc làm đối phó, làm cho có. Không chỉ là những deadline nơi giảng đường, cả những deadline tự bản thân đề ra rồi cũng đến ngày phải hoàn thành nhưng lại là một danh sách trống những thứ đạt được. 

Cuộc sống trôi qua lúc nào cũng vội vã, vèo cái hết 4 năm. Theo đó những deadline đã không còn đơn thuần chỉ là những thứ vô thưởng vô phạt nữa, giờ đây nó lại là những dấu mốc quan trọng trong cuộc đời. Đã không còn giống như ngày xưa có thể tung tăng chơi bời rồi đợi ngày cuối, giờ cuối mới làm. Cũng không thể làm cho có, làm để đủ số lượng. Không còn ai cho điểm cho ta nữa nhưng mỗi kết quả ấy lại dành cho ta. Tốt thì hưởng, xấu cũng phải chịu. 

Thời gian nếu không biết ràng buộc, chia nhỏ thì nó cứ trôi đi mãi mà ta không tài nào giữ được. Có những lúc tôi tưởng chừng sắp mất đi một vài năm thì tôi mới thấy lo, thấy sợ. Vậy mà khi đang dồi dào sức khỏe, thời gian thì lại tự cho bản thân cái quyền được dùng quá tay. Những thứ cần thiết thì cứ trì hoãn mãi không hoàn thành, cái không cần thiết thì cứ lao đầu vào. Chỉ khi sắp mất đi thứ gì con người ta mới biết trân trọng, giữ gìn - biết bao giờ mới nhận ra sớm hơn.

Deadline là một công cụ tốt nhất để hướng ta tới đúng theo kế hoạch. Không deadline thì cũng như con ngựa không cương không thể kiểm soát. Cho dù có làm gì, hãy luôn có gắng lập cho mình những deadline cụ thể. Mọi thứ nên kết thúc đúng hạn và dứt khoát. Một ngày, một tháng, một năm, thậm chí vài năm nhưng nếu đã có áp lực từ nó rồi thì con người ta càng trở nên hăng say và nỗ lực làm việc hơn. 

Khao khát và vội vã

Cuộc sống của tôi cũng đã khá vội vã và bận rộn lắm rồi, mặc dù cũng chưa làm được gì nhiều thế nhưng khi trò chuyện với những người bạn khác thì lại thấy mình chưa là gì cả. Thực ra mình giống như ếch ngồi đáy giếng.

 Những người bạn của tôi họ cũng đang cố gắng và miệt mài làm việc mỗi ngày. Mỗi người một cách, một phương hướng nhưng tất cả đều mong muốn sẽ làm được nhiều nhất, tạo ra những thành tựu lớn lao trước khi tuổi già tới hay nhưng chuyện không như dự kiến xảy ra. Họ rất chăm chỉ, rất nỗ lực, họ có quyết tâm và không ngừng nâng cao bản thân mỗi ngày. Tôi thấy vô cùng ngưỡng mộ. Trong khi tôi vẫn còn quanh quẩn với những dự tính và do dự thì họ đã có rất thứ trong tay.

Thời gian nó rất đáng sợ, nếu con người ta không kịp trưởng thành, không kịp tôi luyện cho giỏi hơn thì nó giống như cơn ác mộng lấy đi tất cả: tuổi trẻ, sức khỏe, đam mê...mà không để lại cho ta cái gì nếu ta không tự tạo ra.

Mỗi ngày tôi luôn tự đặt ra một điều nho nhỏ để hoàn thành mỗi ngày. Đã nghĩ thì nghĩ cho kĩ. Đã làm rồi thì không phân vân, do dự. Khao khát lớn nhưng bắt đầu nhỏ. Tôi cũng hiểu rằng không có gì muốn là được ngay, có khi bắt đầu từ những thứ chả liên quan.


Trống vắng

Đôi khi mải mê với bao nhiêu bộn bề mà quên đi một vài cảm xúc. Rồi một lúc nào đó ngoảnh lại chợt thấy xung quanh mình chẳng có mấy ai. Phải chăng trong đời đã trải qua quá nhiều, có vui có buồn và pha lẫn cả những cung bậc phức tạp nên giờ đây không còn mấy hứng thú, không còn nồng nhiệt. Nhiều lúc muốn thu mình lại, không kiếm tìm, không quan tâm cũng không mong mỏi.


Refactor

Nó là một thuật ngữ trong lập trình chỉ việc tái cấu trúc, cũng như cải tiến một đoạn mã nguồn cho tốt hơn, ngắn gọn hơn.



Nghĩ rộng ra thì nó được áp dụng mọi lúc, mọi nơi trong cuộc sống. Chúng ta không thể tạo ra một thứ hoàn hảo ngay từ đầu, cũng không thể chỉ làm một lần rồi thôi. Mọi thứ theo thời gian cần thay đổi và cải tiến. Tuy nhiên để refactor thực không dễ. Xuất phát điểm phải luôn là những câu hỏi: làm sao ngắn gọn hơn, làm sao nhanh hơn, làm sao tái sử dụng, làm sao tự động hóa, làm sao ít tốn thời gian, có cách nào tối ưu hơn không...? Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào bản thân chúng ta. Một người luôn cho rằng làm một lần là đủ, làm một lần là hài lòng thì không bao giờ tìm ra cách giải quyết hoàn hảo, không thể cải tiến được kết quả.

Trước đây chính bản thân tôi cũng vậy, luôn hài lòng khi đã có kết quả. Các vấn đề tôi thường không mấy khi xem lại hay tìm cách giải quyết khác. Cho đến khi gặp a sếp hiện tại. A rất cầu toàn, luôn bắt tôi cải thiện mọi thứ cho đến khi hoàn hảo. Nhiều khi tôi phải làm đi làm lại rất nhiều lần cùng một thứ chỉ vì nó chưa tối ưu. Tôi thực sự không đủ kiên nhẫn và càng khâm phục vì a đủ kiên nhẫn dành cho tôi. Tôi cũng khâm phục a vì trước một vấn đề a luôn tìm được cách giải quyết nhanh nhất, tối ưu nhất. Có lẽ do bị ảnh hưởng quá nhiều nên giờ mỗi khi làm gì trong đâu tôi luôn hiện lên những câu hỏi: đây đã phải là cách tốt nhất chưa? hẳn phải có cách khác?...

Thế đấy chỉ có ham muốn cầu toàn ham muốn được tốt hơn mới thôi thúc con người taọ ra những thứ tốt hơn. Suy nghĩ sẽ dẫn con người ta đến những hành động để đáp ứng nó.

Hãy luôn refactor bản thân, refactor cuộc sống mỗi ngày!

Chuyện Verbling

Cách đây một năm trong một lần tình cờ biết đến Verbling - một trang học ngoại ngữ, luyện nói. Nó có một chức năng community là tạo group google hangout để mọi người chat với nhau mà không cần tốn phí. Hồi ấy tiếng Anh của tôi nhờ đó khá lên nhiều, quen biêt thêm nhiều người mới.

Bẵng đi một thời gian, nó thông báo ngừng hoạt động chức năng này vào tháng 4/2017. Hơi bất ngờ vì tôi nghĩ rằng chắc nó thấy người ta dùng miễn phí nhiều quá mà không ai đăng kí học nói có phí do vậy nó dẹp đi. Nhưng cho đến hôm nay tôi mới chợt nhận ra sự thật.

Số là tôi cũng ham hố, thấy Verbling nó die chức năng ấy rồi thiết nghĩ mình cũng có thể tạo ra một trang tương tự. Hí hửng lên kế hoạch, thiết kế. Lúc research để dùng API Google Hangout thì chợt phát hiện nó bắt đầu không support cho việc làm app bắt đầu từ 4/2017. Haha, thì ra đây mới là nguyên nhân vì sao Verbling community nó ngừng hoạt động. Thế là mọi kế hoạch đang làm dở của tôi cũng bị vỡ vụn.



Tuy nhiên kế hoạch cũng đã chuyển sang một cách tiếp cận khác có thể vẫn dùng Google Hangout. Hi vọng sớm ngày release sản phẩm.

Động lực giữ được bao lâu?

Với tôi thì còn tùy thuộc và thời điểm, có những buổi sáng uể oải không muốn ngóc đầu dậy và rồi ngủ nướng tới tận trưa. Có những đêm hôm khuya khoắt chợt nghĩ ra cái gì rồi bật dậy lên ý tưởng (nhiều lắm nhưng chưa thực hiện được cái nào) và ngồi tới sáng. Có thời điểm chỉ vài tiếng tập trung đã làm được hết mọi thứ bù lại có lúc cả tuần không làm xong việc.

image from google

Khi có đủ các nguồn lực để làm mọi thứ thì điều quan trọng tiếp theo chính là động lực. Đó là một thứ rất khó nói mà mỗi người đều có cách cảm nhận riêng. Đại loại như là khi ngồi vào bàn làm việc là có làm ngay mọi thứ, làm xong được tất cả những thứ mong muốn trong ngày mà vẫn không cảm thấy uể oải, buồn ngủ hay chán đời chẳng hạn.

Giữ động lực khó thế nào?
 Rất khó ấy chứ. Ngày hôm trước tôi ngồi mường tượng về một tương lai tốt đẹp, về những thứ mình sẽ làm được và tự nhủ bản thân phải cố gắng luyện tập ngay từ bây giờ. Ấy thế mà ngay sau đó vài ngày đâu lại vào đấy, lại chán, lại không muốn làm gì cả.

Thứ làm mất động lực

Sự phức tạp và độ khó của vấn đề
- Ai cũng bảo hãy nghĩ đơn giản cho đời nó vui - xạo quá, nghĩ đơn giản thì không thể giải quyết được vấn đề phức tạp. Chỉ là nên học cách làm nhiều, chia nhỏ, hỏi, đọc, tìm kiếm, hiểu và tìm cả những thứ liên quan. Thì dần dần đầu óc tự minh mẫn theo quán tính.

Sự do dự, không làm ngay
- Thông thường những thứ đã do dự không làm thì lần muốn làm tiếp theo e là rất lâu nữa. Chỉ cần muốn hãy làm ngay. Người ta thường bảo những thứ hay ho thường đến bất ngờ.

Tập trung quá vào một thứ
- Khi thấy ức chế quá, hãy chuyển qua làm việc khác. Một lúc nào đó hãy quay lại. Hãy nhớ ngày xưa đi thi đã làm như thế nào - câu dễ làm trước, khó làm sau. Bạn phải thoát được những thứ đang kéo bạn lại bằng cách này hay cách kia, nhưng phải làm bằng mọi giá. Thời buổi này chậm là sẽ bị thay thế. Vì cái người ta quan tâm luôn luôn là kết quả và thời gian.

Cảm thấy thất vọng vì bản thân không tài năng
- Tôi có bí kíp là cứ làm thật nhiều, vì dù có thông minh hay không thì qua thời gian, qua tích lũy, qua kinh nghiệm sẽ khiến mỗi người trở nên thông thạo về một khía cạnh nào đó. Giỏi thì tốt, không giỏi thì càng phải luyện tập nhiều.

Cảm thấy bị áp lực vì quá nhiều việc
- Hãy chia nhỏ, và hoàn thành từng ít một. Nhắm thấy cái nào làm được thì làm luôn, cứ sau mỗi việc hoàn thành được thì trong lòng sẽ thấy hân hoan mà làm tiếp các việc khác.

Muốn quá nhiều, nghĩ quá nhiều, đọc quá nhiều
- Lòng tham con người là thế cái gì cũng muốn làm ngay, nhưng thực tế thì không bao giờ như vậy. Càng nghĩ về nhiều thứ, càng muốn làm nhiều thứ thì tâm trạng trờ nên càng rối bời, đầu óc sẽ một mỏi. Chi bằng lúc đã làm thì đừng nghĩ gì cả, tập trung vào một thứ cho xong, rồi hãng nghĩ đến những thứ khác. Thà làm được một thứ bình thường còn hơn cả tỷ thứ to lớn mà dở dang.

Cảm thấy thất vọng vì bản thân khiếm khuyết
- Chắc tại chưa gặp nhiều thôi, hãy đi ra ngoài hãy đi tới những nơi có thể và quan sát, rồi ta sẽ thấy được người ta ai cũng có khiếm khuyết cả, chỉ là biết cách làm mờ nó đi thôi.

Xem mấy thứ vớ vẩn chả liên quan đến mình
- Ngôn tình, phim ảnh, tin lá cải, showbiz... Đời mà cứ đi lo chuyện thiên hạ thì mình bao giờ mới khá lên được.






Tản mạn mấy thứ mới trên mạng tháng 5

2 kênh youtube mới biết  - Kênh mới public của một cặp đôi đi săn đồng hồ ( watch hunting), thấy khá bánh cuốn và hài hước. Chủ yếu cách gia...