Chủ động

Ai cũng thích những người chủ động, tôi cũng thế. Chủ động trong công việc, cuộc sống, tình yêu, tình bạn...

Ngày còn học cấp 3, thằng bạn khá thân của tôi, lớn hơn tôi một tuổi dù học hành không được xuất sắc nhưng hắn lại mà một người khiến người khác cảm thấy rất muốn ở bên cạnh vì hắn luôn có những suy nghĩ kì lạ, luôn chủ động làm những thứ yêu thích, luôn chủ động rủ nhau đi chơi. Người chủ động luôn khiến người khác có cảm giác an tâm, thích thú khi đi cùng.

Tôi có một anh bạn cùng học trở nên thân thiết từ những ngày đầu ĐH, mà sự khởi đầu ấy bắt đầu từ một phòng lab khi anh bạn đó rủ tôi làm thành một nhóm làm bài tập. Cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều khi bắt đầu có mqh đó là đến giờ thực tại đã chứng tỏ giá trị to lớn của nó. Nếu ngày đó a bạn ấy không mở lời đề nghị thì mọi chuyện ngày nay sẽ theo một hướng khác.

Thế nhưng không phải sự chủ động nào cũng thành công, có thể người tôi chủ động làm quen không phải người tốt, không phải người hợp với tôi (cái này gặp nhiều vãi luôn - kiểu như chả thấy cam quýt đâu mà chỉ toàn chanh leo). Tuy nhiên chả sao cả, chơi một thời gian không hợp thì thôi bỏ đi, hơn nữa mỗi lần như vậy khả năng đánh giá con người qua bề ngoài tiến bộ rõ rệt (những người ngoại hình giống nhau thường có tính giống nhau - cái này tôi đã thấy và trải rất nhiều lần rồi - không thể đánh giá qua bề ngoài nhưng ngoài giống thì trong giống).

Thực ra đến giờ tôi vẫn chưa có được kĩ năng này. Nhất là việc làm quen người mới. Một phần do bản thân ngang bướng không thích nhờ vả hay cầu cạnh người khác, một phần do bản thân không chịu hòa đồng với đám đông. Tuy nhiên vì thế mà cuộc sống chả có gì đặc biệt do những mối quan hệ hạn hẹp, nghèo nàn :(.

Tôi rất thích cách mà người phương Tây là làm bạn với nhau kiểu như lúc mới gặp chỉ cần nói xin chào rồi: "Tớ là Lisa - Còn tớ là Jack" đấy vậy là họ có thể trở thành bạn và nói chuyện với nhau. Còn ở ta, ghét nói chuyện với người lạ, ngồi với nhau có thế nào cũng im lặng chứ không thèm mở lời. Điều này bố tôi rất giỏi tại đi đâu ông cũng có thể bắt chuyện làm quen với người khác vậy mà tôi thì chả được thừa hưởng tí gì .... hoặc cũng có thể do toàn gặp phải cái gì đâu nên chả muốn gặp nữa.

-----
Mục tiêu
Vì tôi rất thích ai đó có gì đó phá cách, nổi bật trong đám đông, có thể là cách ăn mặc, có thể là cách hành xử hay nói chuyện nên nếu gặp những đối tượng này  tôi nhất định sẽ tới kết bạn. Ai cũng nghĩ giữa hai người xa lạ rất khó có mqh, nhưng đó là lúc chưa quen. Quen rồi sẽ khác thôi.


Những câu nói hay trong MBA Partners


Đời người ngoài sống và chết thì chả có gì to tát hơn, nên phải sống và đối mặt.
Trừ tình thân, tình yêu, tình bạn, còn có tình cộng sự, công việc sẽ đem những người đam mê với nhau.
Muốn tiếp tục sinh tồn để thực hiện giấc mơ thì phải dùng cách hợp pháp.
Những lớp học kinh doanh có thể là nơi tìm được những cộng sự của mình.

image from google


Muốn thành công là phải nắm bắt được trái tim của đối tác của những người làm cùng mình.
Quan sát và cảm nhận là cách tốt nhất để biết thị trường cần gì.
Dù làm gì thì cũng cần có một người chân thành, tốt bụng luôn ủng hộ và đi bên cạnh.
Không còn gì thì có thể làm bất cứ điều gì.




---------
Keywords: business, MBA Partners 2016, phim hay

Managing Director KMS nói gì?

Số là thằng bạn tôi đăng kí tham quan công ty KMS nhưng mà nó có việc bận nên tôi đi giùm. Thế là tình cờ được biết ông MD của KMS. Ông này nếu mới gặp chắc không ai nghĩ là MD, có một phong cách rất giản dị, gần gũi cái này rất thật chứ không như một số CEO chỉ cố tỏ ra như vậy. Giọng nói trầm ấm nói rất hay không lan man dài dòng.

https://www.facebook.com/viethungnguyen


Trong buổi nói chuyện giao lưu với sinh viên, ô chia sẻ về cuộc sống, về việc tạo công ty. Ông sinh năm 1977 (ít hơn bố mình mấy tuổi mà trông còn rất trẻ - bố mình cũng trẻ nữa) học BK hình như là chuyên Toán, còn được giải tin học trẻ toàn quốc gì đó. Nhưng sau đó ông có học lập trình thì phải (cái này tôi không rõ nhưng ông nói trước khi thành lập công ty thì ông cũng là lập trình viên). Bố ông là chủ tịch tỉnh ở ngoài Bắc gì đó, nhưng mà ông không muốn dựa vào bố mình nên vào Nam làm việc. Sau nhiều năm sau đó ông cũng đi làm trong phần mềm. Ông nói nợ gì đó gần 600 triệu, lúc ấy chả nghĩ gì chỉ biết đi làm hết mình để có tiền trả nợ. Cho đến năm 29 ông rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần (cái này giới trẻ lâu lâu lại bị kiểu như không muốn đi làm. không muốn làm theo ý người khác, thích tự do mà vẫn có tiền) ông cứ ở nhà suốt ngày, không đi làm. Thế rồi gặp một người mentor của ông nói rằng hãy học MBA vì lúc trẻ tinh thần còn minh mẫn mới học được, chứ già rồi thì học không còn vô nữa, thế là ông theo học MBA (tại trường Harvard ABC gì đó ở Việt Nam nhưng người giảng dạy là mấy giáo sư bên Havard bay qua dạy) ngay trong năm 29 tuổi. Học phí cũng không hề rẻ nhưng ông nói ông sẵn sàng đầu tư. Công ty KMS cũng trong thời gian này bắt đầu hình thành. Hiện tại đã đạt con số 500 người và đang muốn lên đến 1000 trong thời gian tới.

Ông chia sẻ về việc đọc sách có lợi như thế nào. Trước đó ông cũng không thích đọc nhưng bị ảnh hưởng bởi một bà giáo sư bên Mỹ nói rằng nếu muốn có được bằng master thì có 2 lựa chọn là: đến các trường nổi tiếng bên Mỹ hoặc đọc 14 cuốn sách về lĩnh vực đó. Ông nói ông đã thử và thấy nó đúng (tôi cũng k thấy đúng lắm - nhưng sẽ thử). Tuy nhiên ông cũng nói rằng đọc phải áp dụng được, làm được chứ bằng không sẽ vô ích, tốn thời gian.

Ông chia sẻ về việc sự tinh tế trong giao tiếp. Ông nói sinh viên CNTT có một thiệt thòi rất lớn so với dân kinh tế. Dân IT mới ra trường lương cao vời vợi, kinh tế thì vật vã mới xin được việc, lương bèo. Nhưng một thời gian sau bọn kinh tế thu nhập sẽ tăng đều và nhanh, còn IT sẽ dậm chân tại chỗ hoặc tăng rất chậm, thử hỏi ai lợi hơn? Và cái thiệt thòi ở đây chính là số lượng nữ theo học IT quá ít, mà nữ thường rất khéo và tinh tế trong giao tiếp, lúc mềm mỏng lúc cứng rắn, bọn con trai kinh tế hàng ngày tiếp xúc với nữ nên sẽ học được rất nhiều. Nên chúng nó khôn hơn, mồm mép hơn trai IT. Chính điểm này khiến cho việc phát triển sự nghiệp của trai kinh tế dễ dàng hơn nhờ vào các mối quan hệ xã hội. Ông cũng thừa nhận khả năng giao tiếp của ông cũng được vợ truyền cho rất nhiều, vì vợ ông là dân marketing. Ông nói đó là một may mắn lớn trong đời.

Về chuyện làm việc cho startup hay cho công ty lớn thì ông nói: Người ta cứ nghĩ làm cho startup sẽ học hỏi được nhiều nhưng thực ra mọi thứ của startup giống như là đang trên con đường thử nghiệm, chứ không phải cái mà đã sống trong môi trường thực tế, thế nên những thứ học được chưa chắc đã là thứ có thể giúp ích cho mình sau này (tôi mới chỉ làm cho startup chưa có cơ hội làm cty lớn nên cũng không rõ có phải thế không - nhưng sẽ thử)

Tóm lại chỉ là sự tình cờ được biết tới ô nhưng lại giúp tôi biết thêm, hiểu thêm nhiều thứ. Như chuyện thỉnh thoảng tôi cũng bị khủng hoảng chuyện nghề nghiệp, lo lắng tương lai chưa biết thế nào dù mới chỉ 22. Nhưng ô dù đã 29 vẫn còn gặp chuyện đó thì tôi thấy mình không nên lo lắng quá nhiều. Cứ làm hết mình ở hiện tại là được.



Mất niềm tin vào gái đẹp

Sau đây là quá trình mình đi phỏng vấn đa cấp. Và đây là lần thứ 2 sau sự vụ phỏng vấn tuyển partner kinh doanh của Amway ( lúc ấy còn chưa biết Ammy là cái khỉ khô gì )
Chắc tại ham hố thấy người ta đi nhiều nên cũng đi xem có gì hot.

B1: Nhận thông tin trên facebook
 Với nội dung là công việc check inbox trả lời khách hàng, chốt sales (mỹ phẩm, thời trang...1 triệu/tuần). Lúc đâu không nghĩ là đa cấp, vì chỉ tuyển 2 người (đánh trúng tâm lí mình rồi). Với người đăng có facebook đàng hoàng, lại là gái đẹp (dại dột vì cái đẹp). Đã từng trải nhiều lần chả hiểu sao lần này lại không chú ý rằng không post tên công ty hay cửa hàng là 80% đa cấp ( khôn 3 năm dại 1 giờ ).

B2: Đường tới nơi phỏng vấn
  Rõ ràng đi tới 1 địa chỉ như đã hẹn trước nhưng đó là là một cửa hàng mỹ phẩm gì đó mà đóng cửa rồi. Gọi điện hỏi thì lại nói đi tới một tòa nhà lớn khác ở gần đó ( lúc này lại quên mất trước đây có đọc thông tin về đa cấp là địa chỉ không rõ ràng không giống lúc ban đầu nói hẹn gặp nên vẫn chưa nghĩ là đa cấp )

B3: Gặp em dẫn vào tòa nhà
 Em này phải nói thật vừa xinh, vừa dễ thương hơn cả em hẹn phỏng vấn. Nhìn nét mặt ánh mắt, phong độ thì rất hiền lành, dễ mến nên tin sái cổ, lại còn muốn tán tỉnh ấy chứ (cá đã cắn câu). Em dẫn vào cái chỗ lầu 1 gọi là cửa hàng. Trưng bày mỹ phẩm quần áo. Mỹ phẩm thì không biết chứ nhìn cái vải quần áo là biết chả cao cấp rồi. Em bắt đầu giới thiệu cho mình các sản phẩm nước hoa, thương hiệu, giá... ( có cần phải làm như thế k vậy trời - hơi thừa ). Rồi nói tiếp chỉ bán cho Việt kiều ở nước ngoài, mình thắc mắc tại sao họ không mua bên đó cho rẻ mà mua ở đây rồi ship qua ( dở hơi mới làm thế ), em nói do đây là những sản phẩm độc quyền ( mua các loại hương liệu - rồi sản xuất gì đó). Và công việc của mình là trả lời khách hàng với 2 tool online mà công ty cung cấp (nghe đâu 2 tool ấy trị giá 60 triệu ). Đến đây đã bắt đầu nghi ngờ 20% là đa cấp, nhưng giữ phép lịch sự đi tiếp....

B4: Lên lầu trên đăng kí khóa đào tạo
  Tự dưng đưa mình một tờ giấy đăng kí khóa học đào tạo kĩ năng bán hàng gì đó. Mình thắc mắc tại sao mình đi xin bán hàng mà trên tờ đăng kí lại là của công ty đào tạo ..xxx.. Thì em nói do công ty em hợp tác với 2 - 3 công ty mỹ phẩm thời trang (có vẻ lớn quá nhỉ). Lúc ấy xung quanh cứ một lát lại có vài người điền thông tin như mình, lại còn toàn lũ mặt trẻ măng. Đến đây thì niềm tin suy sụp vì mình đủ nhận ra là đa cấp 100%. Nhưng thôi lỡ đến rồi cứ vào trải nghiệm xem sao.

B5: Phỏng vấn với em xinh tươi đã inbox trước đó
  Vâng khi mở cửa phòng vào thì đúng là...rất đông ngồi theo bàn, phỏng vấn 1-1. Và mình đã được gặp em xinh tươi như trên facebook. Sau khi nói chuyện một lát em hỏi mình hình như chưa đi xin việc bao giờ phải không - kiểu như thiếu tự tin ấy. Mình cũng làm bộ trả lời đây là lần đầu ( đùa ak a từng làm 3 - 4 công ty rồi nhá ). Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến em nói trong tháng đầu sẽ phải chịu chi phí tài liệu, làm thẻ ngân hàng này kia là 500K ( oh giống mấy bài báo hay đăng thế ). Lúc ấy muốn chuồn nên đành nói mình không mang đủ tiền. Thế rồi e ấy nói là không sao, có thể đặt cọc để giữ chỗ 50K cũng được ( vì nếu chỉ cần ra khỏi tòa nhà thì có thể nhận đủ người rồi và sẽ mất chỗ - khiếp cũng giới hạn số lượng cơ ak ). Mình cứ nói là nhà gần để về lấy tiền. Tuy nhiên lần này mình thấy hơi ngại vì khả năng nói dối quá kém. Nói để về lấy tiền mà e hỏi khi nào quay lại thì lại nói là khoảng 4h30 (lúc đó khoảng 3h gì đó). Em ấy làm ngay câu sao nhà gần mà cần nhiều thời gian thế. Mình chả biết nói gì nữa...(:

Lúc bước ra khỏi tòa nhà mình k đi thang máy mà đi bộ xuống, lúc này mới phát hiện mỗi tầng đều dán tờ thông báo tuyển dụng và đều có phòng phỏng vấn với rất nhiều người trong đó (đa số sẽ là những sinh viên non nớt, hoặc học sinh cấp 3). Ước tính với mỗi phòng 200 người thì sẽ có khoảng gần 1000 người trong đó...

Tóm lại một câu thì con người ta rất dễ dính vào đa cấp thậm chí ngay cả mình đã từng một lần đi phỏng vấn thử một lần mà lần này trước cái tin đăng tuyển dụng vẫn không thể nhận ra, Vì mấy em gái xinh đẹp chăng? Lúc bước ra khỏi tòa nhà thấy mấy em xinh tươi vẫn hớt hải đứng ngoài cổng chờ điện thoại của những con mồi như mình.

Thế đấy tại sao những em xinh tươi lại làm những chuyện lừa người khác như vậy trời. Có thiếu gì công việc đâu. Bởi vậy mới nói cái nét duyên, cái nét đáng yêu lúc mới gặp chả thể nói gì về con người ta cả.

Ảnh từ google


P/S: Tối về nhà vào zalo phát hiện một em gái xinh mới làm quen hôm trước post cả mấy tấm ảnh liên quan đến nước hoa chỗ làm việc, có điều rất giống, ak không, chính là những sản phẩm và không gian hồi chiều mình mới xem. Thôi thế là xong, e này cũng dính nữa rồi. Nếu chiều nay không đi chắc chả thể nào biết được.


Bạn muốn biết một người như thế nào hãy cho tôi làm cùng, sống cùng người đó tôi sẽ chỉ cho bạn biết

Liều mạng trên đường

Nay 30/4, vì ngại đông người, xe cộ nên cũng ngại không muốn ra đường không muốn đi chơi. Cả ngày được ở nhà, tưởng mọi chuyện yên bình thế mà vừa cách đây ít phút tôi được một phen hú hồn.

Ảnh từ google


Số là hơn 9h đêm rồi bụng lại đói bởi hồi chiều ăn bún nên lò giò dắt xe đi kiếm cái gì ăn. Ra đường quả nhiên khá vắng vẻ, chắc người ta đi nghỉ lễ hết. Được đà gió mát tôi vặn ga chạy bất chấp. Cái cảm giác chạy xe tốc độ cao rồi lượn lờ trên đường tuy hơi nguy hiểm nhưng Đã. Thế rồi lúc về đang đi nhanh (50km/h/đường thành phố là rất nhanh rồi đó) tới một ngã ba khúc này không có đèn đỏ, thấy em gái xinh xinh xế tay ga từ hướng tay phải đi ra, rõ ràng lúc ấy đã thấy em có biểu hiện quẹo phải nên an tâm giữ ga. Thế éo nào chỉ 2s sau thấy em băng qua đường ngang qua ngay đầu xe tôi, không hiểu mắt tôi hoa hay đầu óc đang nghĩ linh tinh. Chắc còn nhanh hơn Fast and Ferious 8. Lúc ấy chỉ biết bóp cả 2 phanh (ak lúc ấy quên không về số để giảm tốc, ngày thường rất hay dùng mà giờ nhận ra lúc cấp bách chỉ có phanh mới cứu được, cái khoảnh khắc 1, 2s đó không kịp về số đâu  - lỡ kẹt số thì càng thảm ), em ấy thì chắc thấy  có xe lao tới nên nhìn vào mình và lo sợ hét lên, rồi vội vọt xe nhanh kiểu giống cảnh trong phim nhìn thấy xe đằng trước lao vào xe mình. Tôi cũng đã cảm nhận được xe mình đã rê bánh sau khoảng hơn 1m. Nói thực lúc ấy đầu xe tôi và đuôi xe em ấy cách nhau chắc không quá 50cm. Nếu em nó đi chậm 1s hoặc mình phanh không kịp thì chắc là án mạng xảy ra rồi. Cũng may sao em ấy và mình không sao. Cả hai chỉ là người dưng ngược lối vội đi ngang qua nhau. Em ấy chắc cũng được phen sợ hãi. Mình nhớ là xe máy có trang bị cái gì đó mà lúc phanh gấp xe rê đi chứ bị trượt ngã, còn không thì không đâm vào em kia thì mình cũng đo đường chứ chả đùa.

Về đến nhà vừa mừng vì thoát hiểm vừa buồn cười nhớ lại cái khoảnh khắc lúc em ấy hét lên khi tôi và em giáp mặt suýt đâm vào nhau, thường thì những lúc như thế tim đập nhanh và đầu óc xử lí chứ làm gì còn thời gian mà hét lên. Nói chung qua đây thì một lời khuyên là buổi tối thì đừng có băng qua đường ngang kiểu như thế và phải xi nhan hoặc quan sát ( em gái này còn không thèm xi nhan ) vì trời tối không thể xác định được khoảng cách từ người đi ở xa tới mình nên dễ phán đoán sai. Hơn nữa gặp thằng đi xe mà tâm trí để trên mây như mình thì cứ liệu chừng.

P/S: hôm nay 5/4 âm lịch.

Top websites I visit everyday

1. Pinterest
If you want to take new ideas or just want to relax by searching favorite stuff, this site for you. Everything is presented by attractive photos. You will never get bored with pages of full text. I very like this website by its structure, informative content and UX.
I think this is best website for looking up if you love beautiful stuff, fashion.
Beside you can use website to promote your business. I know there were so many personal and big business here. The hot topic are fashion, beauty, cooking, tip, photography...I sure you will find many things useful here.
Fastest way to create account is by connecting with facebook account. Then you can pin anything you like.



2. Stumbleupon
This website like bucket of websites, photos, videos. They display a random website on your topic and you can see other random website by clicking on 'Stumble' button. Actually, I found out many websites here that I have not seen before.
It is also fascinating that you want to find new ideas everyday. The feeling of curiosity after click 'Stumble' button is not bad. Just try it.
However, There is no tool for searching with keyword on this website, you can only chose from available topics. Sometimes this feature make me uncomfortable.
You can create quick account by Google+ or Facebook.



3. instructables.com
If you want to find some tutorials online to improve somethings in your house, garden and many other things, this website is for you. Even you just want to get some interesting ideas, it can support you as well. Everything is like DIY.




Reference
Discussing top website you visit everyday
Youtube - 20 Useful Websites Every Student Should Know About

#quote260417

Sẽ không thể hiểu được ai đó cho đến khi sống với nhau đủ lâu, nói chuyện cãi vã đủ nhiều.

Tản mạn mấy thứ mới trên mạng tháng 5

2 kênh youtube mới biết  - Kênh mới public của một cặp đôi đi săn đồng hồ ( watch hunting), thấy khá bánh cuốn và hài hước. Chủ yếu cách gia...