Nay 30/4, vì ngại đông người, xe cộ nên cũng ngại không muốn ra đường không muốn đi chơi. Cả ngày được ở nhà, tưởng mọi chuyện yên bình thế mà vừa cách đây ít phút tôi được một phen hú hồn.
Số là hơn 9h đêm rồi bụng lại đói bởi hồi chiều ăn bún nên lò giò dắt xe đi kiếm cái gì ăn. Ra đường quả nhiên khá vắng vẻ, chắc người ta đi nghỉ lễ hết. Được đà gió mát tôi vặn ga chạy bất chấp. Cái cảm giác chạy xe tốc độ cao rồi lượn lờ trên đường tuy hơi nguy hiểm nhưng Đã. Thế rồi lúc về đang đi nhanh (50km/h/đường thành phố là rất nhanh rồi đó) tới một ngã ba khúc này không có đèn đỏ, thấy em gái xinh xinh xế tay ga từ hướng tay phải đi ra, rõ ràng lúc ấy đã thấy em có biểu hiện quẹo phải nên an tâm giữ ga. Thế éo nào chỉ 2s sau thấy em băng qua đường ngang qua ngay đầu xe tôi, không hiểu mắt tôi hoa hay đầu óc đang nghĩ linh tinh. Chắc còn nhanh hơn Fast and Ferious 8. Lúc ấy chỉ biết bóp cả 2 phanh (ak lúc ấy quên không về số để giảm tốc, ngày thường rất hay dùng mà giờ nhận ra lúc cấp bách chỉ có phanh mới cứu được, cái khoảnh khắc 1, 2s đó không kịp về số đâu - lỡ kẹt số thì càng thảm ), em ấy thì chắc thấy có xe lao tới nên nhìn vào mình và lo sợ hét lên, rồi vội vọt xe nhanh kiểu giống cảnh trong phim nhìn thấy xe đằng trước lao vào xe mình. Tôi cũng đã cảm nhận được xe mình đã rê bánh sau khoảng hơn 1m. Nói thực lúc ấy đầu xe tôi và đuôi xe em ấy cách nhau chắc không quá 50cm. Nếu em nó đi chậm 1s hoặc mình phanh không kịp thì chắc là án mạng xảy ra rồi. Cũng may sao em ấy và mình không sao. Cả hai chỉ là người dưng ngược lối vội đi ngang qua nhau. Em ấy chắc cũng được phen sợ hãi. Mình nhớ là xe máy có trang bị cái gì đó mà lúc phanh gấp xe rê đi chứ bị trượt ngã, còn không thì không đâm vào em kia thì mình cũng đo đường chứ chả đùa.
Về đến nhà vừa mừng vì thoát hiểm vừa buồn cười nhớ lại cái khoảnh khắc lúc em ấy hét lên khi tôi và em giáp mặt suýt đâm vào nhau, thường thì những lúc như thế tim đập nhanh và đầu óc xử lí chứ làm gì còn thời gian mà hét lên. Nói chung qua đây thì một lời khuyên là buổi tối thì đừng có băng qua đường ngang kiểu như thế và phải xi nhan hoặc quan sát ( em gái này còn không thèm xi nhan ) vì trời tối không thể xác định được khoảng cách từ người đi ở xa tới mình nên dễ phán đoán sai. Hơn nữa gặp thằng đi xe mà tâm trí để trên mây như mình thì cứ liệu chừng.
P/S: hôm nay 5/4 âm lịch.
![]() |
| Ảnh từ google |
Số là hơn 9h đêm rồi bụng lại đói bởi hồi chiều ăn bún nên lò giò dắt xe đi kiếm cái gì ăn. Ra đường quả nhiên khá vắng vẻ, chắc người ta đi nghỉ lễ hết. Được đà gió mát tôi vặn ga chạy bất chấp. Cái cảm giác chạy xe tốc độ cao rồi lượn lờ trên đường tuy hơi nguy hiểm nhưng Đã. Thế rồi lúc về đang đi nhanh (50km/h/đường thành phố là rất nhanh rồi đó) tới một ngã ba khúc này không có đèn đỏ, thấy em gái xinh xinh xế tay ga từ hướng tay phải đi ra, rõ ràng lúc ấy đã thấy em có biểu hiện quẹo phải nên an tâm giữ ga. Thế éo nào chỉ 2s sau thấy em băng qua đường ngang qua ngay đầu xe tôi, không hiểu mắt tôi hoa hay đầu óc đang nghĩ linh tinh. Chắc còn nhanh hơn Fast and Ferious 8. Lúc ấy chỉ biết bóp cả 2 phanh (ak lúc ấy quên không về số để giảm tốc, ngày thường rất hay dùng mà giờ nhận ra lúc cấp bách chỉ có phanh mới cứu được, cái khoảnh khắc 1, 2s đó không kịp về số đâu - lỡ kẹt số thì càng thảm ), em ấy thì chắc thấy có xe lao tới nên nhìn vào mình và lo sợ hét lên, rồi vội vọt xe nhanh kiểu giống cảnh trong phim nhìn thấy xe đằng trước lao vào xe mình. Tôi cũng đã cảm nhận được xe mình đã rê bánh sau khoảng hơn 1m. Nói thực lúc ấy đầu xe tôi và đuôi xe em ấy cách nhau chắc không quá 50cm. Nếu em nó đi chậm 1s hoặc mình phanh không kịp thì chắc là án mạng xảy ra rồi. Cũng may sao em ấy và mình không sao. Cả hai chỉ là người dưng ngược lối vội đi ngang qua nhau. Em ấy chắc cũng được phen sợ hãi. Mình nhớ là xe máy có trang bị cái gì đó mà lúc phanh gấp xe rê đi chứ bị trượt ngã, còn không thì không đâm vào em kia thì mình cũng đo đường chứ chả đùa.
Về đến nhà vừa mừng vì thoát hiểm vừa buồn cười nhớ lại cái khoảnh khắc lúc em ấy hét lên khi tôi và em giáp mặt suýt đâm vào nhau, thường thì những lúc như thế tim đập nhanh và đầu óc xử lí chứ làm gì còn thời gian mà hét lên. Nói chung qua đây thì một lời khuyên là buổi tối thì đừng có băng qua đường ngang kiểu như thế và phải xi nhan hoặc quan sát ( em gái này còn không thèm xi nhan ) vì trời tối không thể xác định được khoảng cách từ người đi ở xa tới mình nên dễ phán đoán sai. Hơn nữa gặp thằng đi xe mà tâm trí để trên mây như mình thì cứ liệu chừng.
P/S: hôm nay 5/4 âm lịch.







