Nay cũng đã là ngày cuối cùng của 2016. Thấy người ta rầm rộ chuẩn bị năm mới mà thấy cũng có chút phấn khích mặc dù bản thân tôi thì vẫn ngồi lì một chỗ và lướt facebook bàn chuyện thiên hạ.
Nói chung là cũng muốn làm một cái bài cuối cùng cho cái blog cũng như tổng kết lại chuyện đời, chuyện người trong năm vừa qua.
Không biết sao chứ mình có cảm giác như thời gian xa quá trời, nhiều thứ diễn ra trong năm nay mà mình thậm chí còn không nhớ rõ. Thậm chí còn không biết nó bắt đầu khi nào. Có thể trí nhớ không còn được như xưa hoặc giờ có quá nhiều thứ phải lo nên chả còn chỗ cho quá khứ chăng? Vậy nên giờ cũng chỉ có thể điểm qua vài sự kiện lớn mà thôi.
Chuyện học hành thì dang dở, rơi rớt nhiều môn, năm nay được làm lead team trong một số môn học mà chả có ai hợp tác nên mọi sự đầu tư cho team dường như chả có ý nghĩa gì, kinh nghiệm quản lí muốn trải nghiệm và tích lũy mà chả được. Thời gian lên trường cũng không được bao nhiêu. Giờ chả có ấn tượng gì với cái trường cả. Nhưng năm nay cũng biết thêm được vài người mới trong khoa :))
Năm nay có một điều đặc biệt là mấy cây xương rồng đã nở hoa sau gần năm năm. Điều này có chút làm tôi tin tưởng hơn vào tương lai của mình. Vì nó đại diện cho may mắn, cho thành tựu sau thời gian dài nỗ lực.
Bạn mèo yêu quý mà tôi hay ôm hồi trước năm nay bị bạn rắn hay nguyên nhân gì đó hại nên đã ra đi. Vậy là sau này về nhà chả còn bạn ấy mà ôm ấp nữa. Điều này khiến tôi cảm thấy hơi trống vắng.
Chuyện chỗ ở, sau khi rời kí túc xá thì tôi đã đặt chân lên quận 8, lăn lộn ở đó suốt mấy tháng. Nơi đó không quá ồn ào, không quá tấp nập cho người ta có cảm giác an toàn sau mỗi ngày làm việc trở về. Tôi thực sự bị ấn tượng bởi nơi đây, nếu chọn lại tôi vẫn chọn nó. Tuy nhiên có một vài lí do mà gần đây tôi đã chuyển lên Phú Nhuận. Nơi đây có cái tôi thích, có cái không. Tuy nhiên cũng đủ đáp ứng những thứ cơ bản mà tôi cần cho cuộc sống, cho công việc.
Chuyện công việc thì năm nay cũng nhiều điều mới, bắt đầu làm công ty mới, nhiều niềm vui, nhiều kỉ niệm. Lần đầu tiên có cảm giác thích đi làm công ty. Tôi hầu như sắp xếp thời gian nhiều nhất có thể để lên công ty. Nói chung thời gian đó rất đẹp vì mọi người trong công ty ai cũng đều rất dễ thương, boss thì rất ok. Tuy nhiên sau đó cũng có vài lí do mà một số người đã ra đi, những người ra đi đều là những người mình rất ấn tượng thế nên sau đó không biết vì lí do này hay vì cái máy lạnh mà mình cũng xin nghỉ. Thế đấy sau một thời gian gắn bó mà phải rời xa mình cũng rất luyến tiếc, nhưng biết sao được. Nếu không còn phù hợp thì đành ra đi thôi.
Sau khoảng thời gian đó mình dự tính làm freelance, thử tự do tự tại xem sao nhưng sau đó rơi vào khủng hoảng tinh thần (tạm gọi vậy). Bắt đầu cảm thấy nghi ngờ khả năng bản thân, xin được freelance thì làm một hai ngày chán không làm nữa. Sau đó chả biết mình sẽ làm gì, sẽ đi đâu. Rốt cuộc mình sẽ trở thành cái gì. Lúc ấy tôi bắt đầu khép kín mình trong cái thế giới ảo trên mạng, không đi đâu, không xin việc, không ra ngoài, kiểu như thích tự kỉ. Rồi sau đó ngày nào cũng lên Verbling chat, vì lúc đó cũng muốn cải thiện tiếng Anh. Thế rồi quen biết thêm vài bạn mới. Biết nhiều cái mới, biết nhiều công cụ ,thủ thuật học ngoại ngữ mới. Thêm nữa gần đây lại gặp một thím giỏi tiếng Hoa nên tạo động lực cho tôi trên con đường thành thạo nó. Sau tất cả thì có vẻ thời gian này tôi hoàn toàn vô dụng, ăn hại. Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó thì năng lực ngoại ngữ cũng tăng đáng kể.
Giai đoạn chán nản đó cũng không thể kéo dài hơn vì ở nhà mãi cũng chán mà. Tính tôi không được đi đâu đó rộng rãi, thoải mái thì rất khó chịu. Thế nên sau đó có xin làm remote cho một team qua một lần tình cờ gặp một email spam job. Và tiếp tục công việc đến bây giờ. Lương lậu thì cũng tạm ổn. Hy vọng năm sau có thể làm việc nhanh hơn, hiệu quả hơn, để kiếm nhiều tiền hơn. Nói chung team này cũng vui, mai mùng 1 lại chuẩn bị được đi xem phim.
Một sự kiện nữa là năm này lên đời con xe, sau khi bố mẹ sắm cho con xe máy thì không còn đi xe đạp nữa. Thực ra có nó thuận tiện hơn rất nhiều từ sinh hoạt cho đến đi làm. Hồi trước không có xe nên chả xin làm thêm ở đâu được (nguy biện ấy mà). Nhưng từ hồi có xe máy lại đâm ra lười hơn, đi đâu cũng đi nhanh chóng, chả kịp ngắm nghía gì. Đã thế dạo này còn ít ra ngoài, suốt ngày chỉ ở nhà. Không như hồi có xe đạp ngày nào cũng phóng xe đi chơi. Vì cảm giác đi xe đạp đã hơn đi xe máy nhiều nhất là trong đường thành phố. Thể lực cũng giảm nhiều vì suốt ngày lông nhông trên con xe máy mà. Thậm chí chả mấy khi đi bộ :)).
Một sự kiện nữa là blog đã chuyển về theme đơn giản nhất vì lí do là author của nó thích thế. Thích sự đơn giản mà tinh tế, không quá nhiều họa tiết rối rắm.
Vậy đó năm 2016 của tôi chỉ có vậy thôi. Nhiều chuyện xảy ra ngoài dự tính, nhiều chuyện chưa hoàn thành nhưng nhìn chung có thể coi là tạm ổn.