Những con người làm cùng nhau, thậm chí từ lúc đi làm đến ngày nghỉ cũng chỉ dăm 3 câu nói chuyện, thậm chí tổng thời gian nói chuyện với sếp chắc không đến một bữa cơm. Những cái bắt tay vội vàng của những chàng dev khô cứng tự dưng thấy lưu luyến quá. Thực ra không quá thân thiết, nhưng cũng từng cùng nhau gặm nhấm dự án, cùng nhau fix bug, cùng nhau chịu đựng sự hối thúc của sếp của khách hàng đã đem tới cảm giác gắn bó , thân thiết mà không cần phải nói ra.
Dù sao cũng là một chặng đường không quá dài không quá ngắn. Có lúc vui, có lúc buồn, học được nhiều thứ. Gặp được những người truyền cảm hứng, gặp được người giỏi đó thực sự là một niềm vui không thể kể xiết. Tự bản thân mình cảm thấy rất may mắn vì được những điều như vậy. Trong cuộc sống là thế, không cần thiết đao to búa lớn làm gì, không phải hào nhoáng, nhậu nhẹt. Chỉ cần gặp đúng người, hợp với mình, giỏi hơn mình, khơi dậy cảm hứng cho mình đã là một tài sản vô cùng quý giá. Mặc dù đôi lúc chính bản thân mình cảm thấy tự ti, thấy thua kém và có phần ganh tỵ.
Kết thúc một chặng đường nữa. Không có quá nhiều kỉ niệm, cảm xúc nhưng cứ day dứt, lưu luyến kiểu gì.
Cảm ơn những người đã bên cạnh mình. Cảm ơn những người mình đã gặp.
No comments:
Post a Comment