Rất nhiều thứ có trong tôi hôm nay được ảnh hưởng bởi bố tôi. Đối với tôi ông là người rất tuyệt vời, dù hai bố con chưa bao giờ ngồi tâm sự, chưa bao giờ ngồi với nhau kể này kia.
Tôi nhớ rằng ông đã âm thầm dạy tôi tất cả những thứ cần thiết để tự lực, nhưng kĩ năng từ nhỏ nhất tới cần thiết nhất sống tốt hơn, bảo vệ bản thân tốt hơn từ khi tôi còn rất nhỏ. Lúc ấy tôi chỉ là một đứa trẻ ngây ngô, có nhiều thứ không hiểu được. Nhưng có những lúc tôi thấy thoáng qua nỗi sợ hãi, lo lắng trong mắt ông khi để tôi mạo hiểm làm một điều gì đó. Tôi đoán dù muốn tôi trải nghiệm muốn tôi học hỏi nhưng ông vẫn không thể yên tâm.
Có lần tôi nghịch ngợm chạy vô đám cỏ rồi bị gai nhọn đâm rất nhiều vào chân, thấy ô vội vàng bắt tôi ngồi xuống rồi cẩn thận nhặt từng cái gai thì tôi chỉ muốn khóc. Khi ấy tôi cũng không còn nhỏ nữa cũng gần đôi mươi rồi ấy chứ.
Có câu chuyện mà đến giờ vẫn khiến tôi nhớ mãi. Đó là những ngày đầu đặt chân lên SG thi ĐH, hồi ấy lạ đường lạ lối, đi đâu tôi cũng mang khư khư bên mình cái tấm bản đồ, ngồi trên xe bus lúc nào cũng dòm xem đã đi tới đâu trong bản đồ. Hôm ấy hai bố con có ra ngoài đi lòng vòng rồi thế nào bị lạc. Bố tôi chỉ tôi đi một đường tôi lại đòi đi một nẻo. Tôi lấy cái cớ mình có cái bản đồ rồi chỉ cho ô xem. Ông bảo ô không cần bản đồ, chỉ cần nhìn xung quanh, nhìn ra xa là biết đi như thế nào. Tôi không tin, tôi cho rằng bản đồ là chuẩn nhất thế rồi giữa trời trưa nắng ô cùng tôi đi lòng vòng mấy lần mới về đến nhà. Nếu tôi nghe bố tôi thì đã không phải đi lâu như thế. Tôi thực sự rất vui vì ông đã không quản nắng gió để tôi chứng minh cái bản đồ của tôi là đúng, mà thực ra là nó sai :)). Sau vài năm với nhiều lần lạc lối, nhiều lần đi và thử-sai-đi lại tôi đã nhận ra vì sao ngày xưa bố tôi không cần bản đồ mà vẫn đi được, có lẽ đã trưởng thành hơn. Bây giờ mỗi lần đi sai đường lại khiến tôi nhớ về chuyện này.
Bố tôi đã khiến tôi à không phải mà là training tôi để tôi cảm thấy tự tin hơn khi một mình ra ngoài thế giới rộng lớn kia. Đã có thế một mình tự ra quyết định, tự giải quyết và đối mặt với mọi chuyện.






