Tôi lo ai đó xung quanh thấy mình có vẻ ngoài không đẹp, mỗi cử chỉ, hành động của tôi đều rất cẩn thận vì tôi sợ làm điều gì khiến người khác không hài lòng hay những câu nói vô tình bất cần, những câu trả lời ngớ ngẩn. Dần dần tôi bị quên đi bản thân mình muốn gì, Quá quan tâm đến cách người ta nghĩ về mình nên bản thân chả còn gì gọi là khác biệt chả có gì gọi là cá tính. Lúc cần thiết lại không làm ngay, lỡ rồi lại thấy tiếc. Bây giờ tôi cũng không biết mình có còn đang là mình nữa không, hay một ai khác mà đến tôi cũng chả hiểu được.
Thực tế thường phũ phàng, tôi có công việc người khác cũng vậy. Quá nhiều thứ để người ta lo. Việc tôi lo người ta nghĩ về mình như thế nào cũng chả có ý nghĩa gì. Những gì đọng lại trong suy nghĩ người khác về bạn đơn giản là một người mà họ biết (trừ những mối quan hệ thân thiết), những thứ khác sẽ mờ nhạt đi. Đây là theo trải nghiệm từ chính bản thân tôi cũng qua các mối quan hệ xã hội xung quanh mình.
Vậy nên chỉ cần không làm gì quá lố bịch, ảnh hưởng tới người khác thì cần gì phải bận tâm người ta nghĩ gì về mình. Cái quan trọng nhất là thứ mình muốn làm và muốn có được. Chỉ khi nào dập được cái những suy nghĩ kiểu vậy mới tự tin mà hành động.
Và nếu như mặt tôi dày thêm chút nữa có lẽ cuộc sống đã thay đổi rất nhiều.
Thực tế thường phũ phàng, tôi có công việc người khác cũng vậy. Quá nhiều thứ để người ta lo. Việc tôi lo người ta nghĩ về mình như thế nào cũng chả có ý nghĩa gì. Những gì đọng lại trong suy nghĩ người khác về bạn đơn giản là một người mà họ biết (trừ những mối quan hệ thân thiết), những thứ khác sẽ mờ nhạt đi. Đây là theo trải nghiệm từ chính bản thân tôi cũng qua các mối quan hệ xã hội xung quanh mình.
Vậy nên chỉ cần không làm gì quá lố bịch, ảnh hưởng tới người khác thì cần gì phải bận tâm người ta nghĩ gì về mình. Cái quan trọng nhất là thứ mình muốn làm và muốn có được. Chỉ khi nào dập được cái những suy nghĩ kiểu vậy mới tự tin mà hành động.
Và nếu như mặt tôi dày thêm chút nữa có lẽ cuộc sống đã thay đổi rất nhiều.
Thích thì làm thôi